Ngày 28/02/2009
Đã cảm nhận được không khí ngày Quốc tế Phụ Nữ 8/3 của năm nay 2009. Vậy là còn ... ngày nữa là tới ngày 8/3. Anh không còn nhớ được 8/3 năm ngoái 2008 là ngày như thế nào nữa. Chỉ có điều anh chắc là anh chưa làm gì cho em không chỉ 8/3 mà trong các ngày khác cũng vậy. Anh vô tâm và vô trách nhiệm trong cuộc sống, với chính mình và với cả người khác. Kết cục ngày hôm nay là cái giá phải trả cho những gì anh đã làm và đã không làm.
Hôm nay, anh ngồi đây, trước chiếc máy vi tính cũ kỹ, để cảm nhận lại ý nghĩa và giá trị của cuộc sống. Vẫn chưa hình dung được cuộc sống cần gì và anh cần gì. Nhưng đâu đó trong anh là sự bất an và cảm giác lo sợ. Dường như trong anh chưa thể xóa hết nỗi ám ảnh mà trong cả giấc ngủ anh cũng thấy. Bây giờ, anh phải làm những gì mình đã nói. Anh không muốn mình trở thành gánh nặng cho người khác và là phế thải của xã hội. Nhưng để có điều ngược lại anh không chắc. Vì anh không đủ tự tin và không thể nhìn thấy con đường trước mắt xa hơn nữa. Nhưng dù thế nào đi nữa, anh hứa với em là anh sẽ cố để em và mọi người không phải thất vọng về anh....
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét